• nivo slider image nivo slider image nivo slider image nivo slider image
Chào mừng bạn đến với webiste Công ty cổ phần Trường Sơn
.::Thứ Năm, 28-08-2014::.

TIN ẢNH

PHÓNG SỰ TRUYỀN HÌNH

WordTube

Get the Flash Player to see the wordTube Media Player.

BỔ TRỢ CHUYÊN MÔN

Số lần truy cập

Chân dung nhà quản lí doanh nghiệp

Từ một y sỹ của bệnh viện huyện thời bao cấp, bỏ biên chế nhà nước để chuyển đổi việc làm theo cơ chế thị trường. Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Trường Sơn, một trong những người đi đầu…

 

 

 

1. Tuổi thơ tự kiếm sống để học chữ

   Sinh ra ở vùng quê chiêm trủng Phong Bình, Phong Điền, Thừa Thiên Huế, nhà nghèo, cha hoạt động cách mạng thoát ly ra Bắc, Hồ Văn Dũng học xong lớp đầu cấp bậc tiểu học đã phải nghỉ học. Phong Bình trong những năm đánh Mỹ là chiến trường, Mỹ Ngụy ngày đêm càn quét, tìm diệt đội quân cách mạng. Nhiều gia đình phải bỏ làng ra đi. Năm 1968, để tránh sự càn quét của địch anh cùng mẹ chuyển lên ở vùng ngoại ô thành phố Huế. Mấy năm thất học ở quê lên Huế học anh bỏ băng từ lớp ba lên học lớp nhất. Năm thi vào bậc Trung học, do lớn tuổi, Hồ Văn Dũng đành phải lần nữa trở lại quê để tham gia dự thi. Trúng tuyển nhưng phải học ở quê. Một buổi đi học, một buổi đi bán sách báo kiếm tiền mua sách vở. Tốt nghiệp tú tài cũng là lúc Huế giải phóng, gia đình anh hồi hương về lại Phong Bình. Là con của gia đình có bố tham gia hoạt động cách mạng, anh sớm được chính quyền cách mạng cho theo học lớp y tá và sau đó là y sỹ được điều động công tác tại Trung tâm y tế huyện. Những năm 80, đồng lương của một y sỹ bệnh viện còm cõi quá. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề. Hồ Văn Dũng nhiều đêm trằn trọc…một câu hỏi lớn đặt ra trong anh:  phải làm gì đây để cải thiện đời sống gia đình? Là thầy thuốc nên suy nghĩ đầu tiên của anh là mở một quầy dược. Thực tế quầy dược lúc đó cũng chỉ là tủ thuốc, đắp đổi qua ngày mà thôi. Suy nghĩ mãi, anh quyết định mở thêm quầy hàng bán vật liệu xây dựng và trở thành một đại lý tiêu thụ xi măng Bỉm Sơn- Thanh Hóa. Lăn lộn với những chuyến đi vào Nam ra Bắc, anh thấy ở Thừa Thiên Huế là mảnh đất khá giàu có về nguyên vật liệu xây dựng và chính đây là điều kiện để làm kinh tế và rất có thể sẽ làm giàu được. Câu hỏi: “tại sao không?” dày vò anh.

  2.Lên rừng, xuống biển làm giàu

     Năm 1993, dự án xây dựng nhà máy xi măng Luksvaxi ở Hương Trà được khởi động. Đây là cơ hội cho anh thực hiện ý tưởng về một nguồn cung cấp đá xây dựng và sản xuất xi măng cho nhà máy. Với nguồn vốn tích cóp được từ những năm tháng mua bán vật liệu xây dựng anh đã vận động thêm một số người bạn có đồng vốn từ lao động nước ngoài trở về lập nên một tổ sản xuất vật liệu xây dựng đầu tiên là việc kinh doanh cát, sỏi cung cấp cho công trình xây dựng nhà máy xi măng Luksvaxi. Không thể cứ mãi cò con như thế này, anh bàn với các đồng sự phải nâng cấp tổ VLXD này thành một Xí nghiệp hẳn hoi. Thấy xí nghiệp cũng vẫn là cò con, phải vươn tầm lên cò anh cò chị mới được. Thế là thành lập công ty trách nhiệm hữu hạn. Bàn mãi và để cho công ty phát triển vững chãi, trường tồn anh đã chọn cái tên đầy khí phách “ Trường Sơn” để đặt tên cho công ty đúng vào dịp mùa Xuân năm 1995. Vào thời điểm này, Công ty TNHH Trường Sơn có tổng số vốn chỉ trên dưới 200 triệu đồng, một con số quá khiêm tốn.

    Buổi ấy, ở Thừa Thiên Huế các doanh nghiệp tư nhân cũng mới chỉ đếm trên từng lóng tay. Cũng có nhiều người bỏ biên chế nhà nước ra làm ngoài, nhưng không mấy người lập doanh nghiệp. Họ chỉ là những người buôn bán nhỏ hoặc làm kinh tế gia đình. Vào dịp giáp Tết năm đó, tôi ra công tác ở Hương Trà cùng với Hoàng Giang, một đồng nghiệp trong cơ quan Báo Thừa Thiên Huế. Lần ấy chúng tôi với ý định viết về tình hình lao động việc làm ở một số doanh nghiệp trong đó có doanh nghiệp tư nhân. Chúng tôi được giới thiệu đến Công ty TNHH Trường Sơn.

  Trên con đường từ thị trấn Tứ Hạ đến mỏ đá- đại bản doanh của Công ty Trường Sơn là con đường gập ghềnh sỏi đá. Anh Dũng đèo tôi lên mỏ bằng chiếc xe máy Cyti secanhen cũ rích trải qua con đường dài hơn hai chục cây số. Đến nơi cả hai mồ hôi vả như tắm. Anh Dũng thì cười, còn tôi lâu ngày không đi đường dài lóc xóc như vậy nên cái lưng như muốn gãy…nụ cười nửa tròn nửa méo. Cùng leo lên một đỉnh đồi nhìn tòan cảnh khu mỏ đá thật hùng vỹ. Tôi hỏi anh với con đường như vậy anh làm sao tải đá về. Anh chỉ cho tôi con sông uốn lượn dưới chân núi. Còn đường bộ anh nói là quyết chí phải làm. Không có đường thì không thể làm ăn lớn được.

   Trở về lán công trường, anh nói với tôi, giọng có vẻ chùng xuống. Tương lai thì sáng lắm anh ạ, nhưng bây giờ thì đang còn lắm khó khăn. Tết đến nơi rồi mà chúng tôi đang thiếu tiền để trả lương cho công nhân về quê ăn Tết. Lao động ở đây cũng là bà con dưới quê cả, tranh thủ nông nhàn họ lên đây làm công cho chúng tôi. Đá bán được nhưng đồng tiền thu vào khó quá. Đi vay ngân hàng họ chỉ đáp ứng được phần nửa. Số tiền thiếu chắc phải đi vay nóng để kịp trả công. Biết giờ này dưới quê gia đình họ cùng đang ngóng. Tôi hỏi anh, bây giờ anh cần bao nhiêu tiền? Anh thật lòng “-Vay ngân hàng 20 triệu, nhưng họ chỉ cho vay 10 triệu đồng thôi, giờ kẹt lắm”. Thôi bây giờ tôi cho anh vay 20 triệu nhé? Anh cười, cứ nghĩ tôi nói đùa. Tôi mở cặp lấy ra 100 triệu đồng cho anh chọn. Vừa mừng vừa ngỡ ngàng, anh Dũng đã không từ chối và mượn đúng số tiền 20 triệu đồng. Tôi bảo “ góp vốn”. Nhắc lại chuyện này, anh Dũng lấy làm tiếc cho tôi, vì hai chục triệu đồng lúc đó nếu để đến hôm nay, giờ tôi đã thành tỷ phú như anh và những cổ đông khác rồi. Tôi rút tiền để làm nhà sau đó không lâu. Từ đó chúng tôi chơi thân với nhau, với lại anh Dũng với tôi cùng tuổi.

     Bận chạy vạy làm nhà, bẵng đi mấy tháng không trở lại. Đùng cái tôi nhận được thư mời của anh dự lễ khánh thành con đường lên mỏ đá. Con đường rộng được rải nhựa và lát bê tông. Anh nhìn tôi cười mà rằng: đây là con đường để công ty Trường Sơn cất cánh. Ngày xưa  cha anh “xẻ dọc Trường Sơn đi đánh Mỹ”, nay chúng tôi “xẻ dọc Trường Sơn đi đánh đói nghèo”. Anh vỗ vỗ vào lưng tôi: lần này tôi sẽ đưa ô tô chở anh đi lên mỏ!

     Con đường này đã mở ra cơ hội mới trong công việc làm ăn của  Công ty. Có được bao nhiêu lợi nhuận cùng với vốn vay anh chủ trương đầu tư hết cho trang thiết bị sản xuất. Trường Sơn từ chỗ là một tổ khai thác đá đã trở thành một công ty khai thác, sản xuất đá xây dựng dẫn đầu toàn tỉnh chỉ 5 năm sau đó. Năm 2000, Công ty đã có thị phần đá xây dựng chiếm 50% trong toàn tỉnh. Tốc độ tăng trưởng của công ty liên tục qua các năm tăng từ 40-50%. Khi nghề khai thác đá đã đi vào ổn định, anh quyết định chuyển tiếp sang sản xuất các loại đá phục vụ xây dựng. Để đáp ứng nhu cầu thị trường anh đã ra Bắc, vào Nam học hỏi và tìm kiếm các loại máy nghiền sàng đá đưa về sản xuất. Không dừng lại ở đó, anh quyết định phải có sự đầu tư công nghệ vào sản xuất bằng các máy móc tiên tiến hiện đại hơn. Đầu năm 2009, hệ thống sản xuất đá xây dựng đã được đầu tư 30 tỷ đồng. Khi hệ thống thiết bị mới đi vào hoạt động, Công ty đã có cuộc đàm phán với một số đối tác nước ngoài để làm hàng xuất khẩu đá xây dựng sang các nước như Sin-ga-po, Prunây…nếu đàm phán thành công thì đây là bước đột phá của Trường Sơn đúng với ý tưởng của Hồ Văn Dũng.

   Một lần gặp nhau, anh Dũng hỏi tôi: Trường Sơn đang mở thêm ngành nghề mới. Tôi nghĩ chắc anh đang nói về mặt hàng vật liệu xây dựng nào đó. Tôi bổng thấy bàng hoàng khi anh nói: nuôi tôm trên cát. Chao ôi, ông này lại chơi trò đánh bạc đây. Giai đoạn này nuôi tôm phập phồng lắm. Cũng một anh bạn đã “xơi tái” của tôi số tiền cả trăm triệu vì vụ nuôi tôm. Cơn lũ 1999 đã lùa toàn bộ cơ ngơi nuôi tôm của anh bạn tôi dưới Thuận An ra biển. Rốt cuộc tôi cũng liên đới xót xa chịu hậu quả. Làm báo đã nhiều lần tôi đi về vùng nuôi tôm ở đầm phá Tam Giang – Cầu Hai, người được thì ít mà người mất thì nhiều. Tôi cũng đã từng cổ xúy nuôi tôm nghề mới ở Quảng Công, Quảng Ngạn trong những năm đầu tiên và còn được đoạt giải báo chí của tỉnh. Nhưng những năm sau đó thấy nuôi tôm ì xèo quá vì thiên tai , vì dịch bệnh. Nghề nuôi tôm lúc đó được xem là nghề đánh bạc. Được thì ôm bạc tỷ, mất thì cũng mất bạc tỷ. Quảng Điền có xã dân bỏ làng mà chạy nợ vì nuôi tôm. Tôi can anh phải soát xét cho thật kỹ. Anh bảo, mình phải làm khác thiên hạ, tiềm năng bờ biển của Thừa Thiên Huế dài, rộng như vậy sao không giàu có được bằng nuôi tôm? Tại sao không? Thế là anh quyết chí nuôi tôm trên cát chính ở quê hương anh Phong Điền. Anh tâm sự với tôi: thật lòng tôi muốn làm một việc gì đó có ích cho người nông dân quê tôi. Tôi không thể đưa được hết bà con vùng biển lên núi để làm đá. Họ phải sống được trên vùng đất cát chay quanh năm bỏng rát nắng và gió. Tôi phải đi tìm cách nuôi tôm trên cát bằng phương pháp hữu hiệu nhất. Nghe nói ở Thái Lan, Trung Quốc, Nhật Bản… người ta nuôi tôm thành công lắm, nuôi tôm sạch. Thế là anh đi hết các tỉnh nuôi tôm trong nước, sang Thái Lan, Trung Quốc… về anh quyết định đầu tư nuôi tôm trên cát bằng chế phẩm sinh học. Vùng cát trải dài ven biển thuộc 6 xã Ngũ Điền lần tôi về đã thấy một công ty ở tận thành phố Hồ Chí Minh ra cắm vè, ủi đất, trải bạt…nuôi tôm, nghe nói là ngang tầm thế kỷ? nhưng rút cuộc cũng chỉ dừng lại ở đó và cát bụi lấp dần, xơ xác. Kế cạnh là vùng đất được quy hoạch cho Trường Sơn. Ngồi trên xe ô tô trườn qua vùng cát trắng, tôi chỉ cho anh Dũng nhìn ra di tích hoang tàn của kẻ bạo gan. Anh Dũng với vẻ tự tin mà rằng, Công ty AS này họ đâu có nuôi tôm, cái tâm của họ là ở chỗ khác. Còn tôi nuôi tôm là để cho mọi người dân bản địa ở đây có một nghề mới và làm giàu được bằng nuôi tôm.    

 

 

    Năm 2003, Công ty chính thức đầu tư vào lĩnh vực nuôi tôm trên cát. Đây là việc làm hết sức mới mẻ mang tính táo bạo. Với ý chí Trường Sơn nên từ những tháng năm đầu đi vào lĩnh vực mới mẽ này Công ty đã lập nên kỷ lục. Năm 2006, Công ty phát triển diện tích nuôi lên gấp đôi (27ha), năng suất đạt  600tấn/năm. Doanh thu 30 tỷ đồng/năm. Đầu năm 2008, phát triển diện tích nuôi tôm ở khu Điền Hoà thêm 07 ha, nâng diện tích mặt nước nuôi đến thời điểm hiện tại lên 34 ha, năng suất trong năm 2008 đạt 750 tấn/năm. Năm 2009, tiến hành dự án mở rộng khu nuôi tôm Điền Hương – Điền Môn, diện tích mở rộng thêm 40 ha, chia làm hai giai đoạn 2009 và 2010 với tổng số vốn 30 tỷ đồng. Đầu tháng 01-2010 đưa vào sử dụng 20ha diện tích hồ nuôi mới, hoàn tất giai đoạn một, tiếp tục giai đoạn 2 hoàn thành sẽ nâng tổng diện tích nuôi tôm của công ty 80 ha, năng suất dự kiến trong năm đạt trên 2.500 tấn.

      Niềm mong ước về một khu nuôi tôm công nghiệp sạch trên cát Ngũ Điền của giám đốc Hồ Văn Dũng đã thành hiện thực. Chưa đầy 6 năm, từ một vùng đất cát chay một trung tâm nuôi tôm công nghiệp sạch mọc lên với một quy mô hàng trăm ha; thu hút thêm nhiều công ty tham gia nuôi tôm. Mỗi năm thu hoạch hàng ngàn tấn tôm có giá trị xuất khẩu. Điều đặc biệt là tại đây đã có 200 hộ gia đình tham gia nuôi tôm và trở thành nghề mới của họ. Không dừng lại ở đây, Gíam đốc Hồ Văn Dũng lại tiếp tục trăn trở cho công việc mới: sớm vận động để cho ra đời Hiệp hội nuôi tôm ở Thừa Thiên Huế. Ngày 20 tháng 1 năm 2010, Đại hội lần thứ nhất Hiệp hội nuôi tôm Thừa Thiên Huế đã khai mạc. Hồ Văn Dũng được tín nhiệm giữ chức Chủ tịch Hiệp hội. Niềm mong ước tiếp theo của vị Tổng giám đốc này là sớm hình thành một nhà máy chế biến thủy sản ngay ở vùng nuôi tôm Ngũ Điền.

    Bước qua tuổi năm lăm, hôm gặp anh ở Đại hội Hiệp hội nuôi tôm, anh có hỏi tôi: lần này tôi muốn đề xuất cho Hồ Anh Bảo thay tôi làm Tổng giám đốc Công ty, anh thấy được không? Tôi bảo “ Tại sao không?”. Bảo đứa con trai thứ của anh năm nay bước vào tuổi “ Tam thập chi lập” mà. Bảo hiện là Phó tổng giám đốc Công ty, vừa qua là đại biểu trong đoàn của tỉnh Thừa Thiên Huế tham gia Đại hội Tài năng trẻ Việt Nam lần thứ nhất tại Hà Nội. Anh nghĩ thế là tin vào lớp trẻ, được lắm. Gia đình anh Dũng tôi vẫn thường gọi là “Gia đình những giám đốc”. Này nhé, con trai đầu của anh là Hồ Anh Tuấn (1976) hiện là Tổng giám đốc Công ty chế biến khoáng sản T&H; Hồ Anh Vũ (1980), Gíam đốc Công ty TNHH Trường Vũ; Hồ Anh Bảo (1982), Phó tổng giám đốc Công ty Cổ phần Trường Sơn. Khi hỏi đến chị Tâm vợ anh, Hồ Anh Dũng rất đỗi tự hào: đằng sau sự thành công của người đàn ông bao giờ cũng là người đàn bà- người đàn bà của tôi chính là cô ấy đó.

                                                                                                                                                 Ảnh và Bài Tâm Hành